Lặng


Đêm...tĩnh mịt...
Tưởng như ta đã say, say rượu, say tình, hay say nổi niềm riêng ta?
Không, ta không say, hơn lúc này ta thấy mình tỉnh, tỉnh hơn bao giờ hết.
Ta không sợ cuộc đời, ta không sợ chông gai. Ta chỉ sợ khi đối diện với chính mình.

Đêm...tĩnh mịch...
Ta thấy hết những ưu tư...trăn trở cuộc đời mình...Nhấm chén men nồng...Ta thấy...thấy quãng đường dài mình đã bước qua....Lạnh...đêm heo hút...Em đi qua đời ta, ta đi qua đời nhau...đánh rơi chút phiền muộn...Dẫm chân...ta bước qua, đạp nát kỷ niệm...Thấy mình vô cảm.Chiếc lá khô mùa thu...ta đạp nát...rỉ lại chút máu tươi hồng...Khô...theo thời gian...Ngoãnh mặt lại...Ôi..quá xanh xao.

Đêm... tĩnh mịt...
Ta ru đời trong giai điệu Trịnh da diết của bản hòa tấu Hoa vàng mấy độ:
Em đến bên đời
Hoa vàng một đóa
Một đóa
.....
Lặng nghe mênh mang, ta đánh rơi kỷ niệm, chút hờn ghen, chút yêu thương. Lặng yên đời, ta vẫn phải bước. Vì con tim, nóng, những nhịp đập yêu thương.

Đêm...tĩnh mịt...
Một tiếng động nhỏ cũng làm ta giật mình. Bước, bước mệt nhoài trên con đường đời. Dẫm lên chút nắng mùa đông, em bước qua đời ta, ta bước qua đời em. Nước mắt rơi ư? Ta thấy thật vô vị, vì tình yêu mỏng, gắn với trái tim gầy. Em hao gầy vì ta, ta hao gầy vì người khác.

Đêm...tĩnh mịch..
Ta ru mình trong giấc ngủ chưa tròn. Sáng, cái nắng rọi ngang đời. Ta đứng, và bước, bước thênh thang trên con đường trải rộng nắng. Đánh rơi nụ cười duyên, ai nhặt được về cất giử. Ta vô tâm bước tiếp. Vì đời, ta cần sống.

Sài Gòn, Ngày...tháng...năm
Powered by Blogger.