Giận mùa thu thay lá - Câu chuyện cuối tuần

Kỹ năng sống

28 September 2013

Giận mùa thu thay lá


Thời gian trôi nhanh quá...nhanh đến nổi khi ta nghoảnh mặt lại thì đời đã hóa xanh xao.

Có con đường mang tên tình yêu
Ta đã gặp nhau và yêu nhau, con đường nối từ nhà anh sang nhà em. Rất xa, nhưng với anh sao quá ngắn mỗi khi cùng em đi trên con đường ấy.
Ngày đó…hai đứa cùng tung tăng trên con đường đầy lá vàng và cái nắng nhẹ cuối thu, anh khẽ đặt vào tay em một trái tim, trái tim được anh chế biến từ chiếc lá. Em nũng nịu giận hờn : “Trái tim anh sao mà không trọn vẹn” chỉ vì anh xé bằng tay. Anh trả lời em rằng : “Khi con tim cho đi yêu thương và được nhận lại nên nó là những mãnh ghép không hoàn hảo em à, nhưng nó lại là trái tim biết yêu thương, là em và anh đó” . Em nhìn vào mắt anh thì thầm : “ Mãi mãi như vậy anh nhé!”. Và môi ai đó khẽ chạm môi ai, gió như ngừng thổi, một hơi thở gấp gáp trên làn môi nóng, chếnh choáng cho mối tình đầu. Nụ hôn đầu tiên như lời tỏ tình ngọt ngào nhất.

Có con đường mang tên nỗi nhớ
Ngày em quyết định ra đi đễ nhường lại cho anh thêm một quyền lựa chọn. Thời gian trôi đi, anh phát hiện lòng mình vẫn nhớ em đến lạ, anh cũng phải đương đầu với những khó khăn trong cuộc sống và cả những nổi nhớ về em. Ngày ngày, anh vẫn đi trên con đường ấy, con đường mà giờ đây chỉ còn một mình anh với nỗi nhớ giăng ngang. Có ai đó đã nói “ Cuộc đời dù ngắn nhưng nổi nhớ quá dài”. Anh gặm nhấm nổi nhớ về em nhưng chưa một lần trách em. Có hàng ngàn lý do đễ em ra đi và có thể có cả lý do em không còn yêu anh nữa, nhưng anh vẫn luôn cầu mong em gặp được một người tốt hơn anh và cả yêu em hơn anh nữa.

Có con đường mang tên niềm đau
Anh vẫn thường trú mình trong những nỗi nhớ, những kỷ niệm về em, về hai ta, anh cố tìm một hạnh phúc nhỏ nhoi nhưng khó quá. Con đường ngày xưa vẫn còn đây nhưng thiếu vắng một điều, một điều mà anh vẫn mong trong đời dù chỉ một lần gặp lại. Giận mùa thu thay lá.

Sài Gòn ngày tháng năm.

Post Bottom Ad