Bao giờ biết tương tư - Câu chuyện cuối tuần

Kỹ năng sống

19 July 2013

Bao giờ biết tương tư


Ngày...tháng...năm...

Chiều, cơn mưa đầu mùa vội vã rơi, tôi cũng vội vã đưa tay che những giọt mưa vô tình rơi vào khóe mắt, che luôn những miền ký ức đã loang lỗ vết theo thời gian. Cuộc sống, ai cũng có một thời đễ nhớ, một người đễ thương. Mưa, vô hình hay cố ý đã đánh động tất cả những kỷ niệm mà ta đã cố gói ghém vào một góc trái tim, nhói đau. Ta áp tay lên lồng ngực, ngộp thở.
Ôi biết đem tin này,
Vắng như lòng giấy, tình yêu lấp đầy
Rồi biết quên câu cười,
Biết cho đôi dòng lệ rơi .

Yêu là chết ở trong lòng một ít ? Có không nhỉ, từ lâu ta đã hóa đá trái tim mình. Ta học cách quên và sống mạnh mẽ, ta đã từng tin mình đang thành công. Nhưng rồi sao, cơn mưa làm con tim ta xáo động, ta cảm thấy cô đơn khi đối diện với chính mình, cảm giác yêu và được yêu vẫn tràn đầy, chợt muốn òa vỡ.

Tình yêu đã trở lại,
Đôi mắt đêm ngày vơi hết đọa đầy
Tà áo em phơi bầy,
Ngón tay em dài, tiếng yêu không lời.

Con tim có những lẽ riêng của nó, ta giật mình khi nghe tiếng thở con tim mình, vẫn nóng hổi, vẫn khát khao cho một sự sẽ chia. Ta đã cố tình bóp nát nhịp đập của nó mỗi khi chợt bùng vỡ, ta sợ ai đó làm cho con tim ta lỗi nhịp, đêm về lại dặn lòng " Không yêu ",  nhưng có lẽ ta sẽ thua. Tình yêu đã trở lại, hay nỗi đau sẽ trở lại? Lý trí hay con tim sẽ trả lời cho ta câu hỏi này. 
Ngày nào lòng tôi đã
Biết vui biết buồn, ôm mối tương tư
Ngày nào cánh Thiên Đường
Đã mở hé tình yêu là trái táo thơm.

Ta thường đùa với chúng bạn " Lạy Chúa nếu yêu là có tội, thì con xin suốt đời có tội Chúa ơi ! ". Hôm nay, mưa mang tâm hồn ta lang thang qua mọi miền quá khứ, qua mọi ngỏ ngách của con tim, cánh cổng thiên đường đã mở ta sẽ chọn cho mình một tình yêu ở cuối con đường khi có thể, nơi mà ta biết "  Giấc mơ não nùng vợi tan".
Sài Gòn, Ngày...tháng...năm

Post Bottom Ad